Triều đại nào cũng cần những rường cột vững chắc để chống đỡ sơn hà, và Cố đô Huế chính là nơi sản sinh ra những trung thần nghĩa sĩ kiệt xuất như thế! Khám phá ngay những trang sử bi tráng về các vị đại thần đất Thần Kinh – những kẻ sĩ thà gieo mình xuống dòng Hương giang hay vung gươm chém đá, quyết giữ trọn tấm lòng trung quân ái quốc đến hơi thở cuối cùng!
Quê quán: Làng Vân Trình (làng Rào), tổng Vĩnh Xương, huyện Hương Trà, trấn Thuận Hóa (nay thuộc xã Phong Bình, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế).
Câu chuyện kể: Là một bậc kỳ tài với đôi mắt nhìn người tinh tường, ông chính là cánh tay phải đắc lực, được vua Quang Trung vô cùng tin dùng và giao chức Trung thư Phụng Chính. Ông là người đã cất công tìm kiếm và tiến cử vô số hiền tài cho đất nước. Thế nhưng, bi tráng nhất là giây phút cuối đời. Khi nhà Tây Sơn sụp đổ, chúa Nguyễn Ánh tìm mọi cách dụ dỗ, ép ông đầu hàng. Đứng trên thuyền giữa ngã ba Sình (sông Hương), ông dõng dạc hô to một câu thấu trời xanh: "Trung thần bất sự nhị quân" (Bề tôi trung thành không thờ hai chủ) rồi dũng cảm nhảy xuống dòng sông cuộn sóng tự vẫn để giữ tròn khí tiết của một kẻ sĩ!
Quê quán: Làng Đường Long (còn gọi là Chí Long), xã Phong Chương (trước thuộc Chánh Lộc), huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Câu chuyện kể: Ai bảo người Huế chỉ chuộng văn chương, nhẹ nhàng? Hãy nhìn vào cuộc đời của vị Tổng tư lệnh uy dũng bậc nhất triều Nguyễn! Đi lên từ một chức thư lại nhỏ bé bằng thực tài, đời ông là những chuỗi ngày rong ruổi trên lưng ngựa, xây dựng các phòng tuyến rực lửa từ Đà Nẵng, Gia Định đến Hà Nội. Chấn động nhất là khi thành Hà Nội thất thủ, con trai tử trận, vị tướng già 73 tuổi bị thương nặng và rơi vào tay giặc. Ông đã kiêu hãnh hất văng mọi thuốc men cự tuyệt sự cứu chữa của người Pháp, tuyệt thực gần một tháng trời để tử tiết: “Bây giờ nếu ta chỉ lay lắt mà sống, sao bằng thung dung chết về việc nghĩa".
Quê quán: Làng Bác Vọng, sau sang ngụ ở làng Thanh Lương (nay thuộc xã Hương Xuân, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế).
Câu chuyện kể: Bạn có biết ai là "ông tổ" của nghề nhiếp ảnh Việt Nam không? Vượt ra khỏi khuôn khổ của một vị quan triều đình mẫn cán, Đặng Huy Trứ mang một tư tưởng canh tân cực kỳ hiện đại. Ông là người Việt Nam đầu tiên dám mang kỹ thuật phương Tây về nước, mở Hiệu ảnh Cảm Hiếu Đường ngay giữa thời kỳ phong kiến khép kín. Không chỉ là một nhà cải cách kinh tế, ông còn là một nhà ngoại giao tài ba, lặn lội sang tận Trung Quốc mua vũ khí cứu nước và trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau đáu vì non sông.
Quê quán: Làng Phú Mộng bên bờ sông Bạch Yến thuộc Kinh thành Huế (nay là thôn Phú Mộng, phường Kim Long, thành phố Huế).
Câu chuyện kể: Một con người thép, linh hồn sống của phong trào Cần Vương! Trong bối cảnh triều đình hèn nhát nhượng bộ thực dân, Tôn Thất Thuyết tuyệt đối không chọn cách cúi đầu. Bằng khí phách lẫm liệt, ông đã chủ động điều quân đánh úp doanh trại Pháp tại Kinh thành Huế đêm 4/7/1885. Dù cuộc nổi dậy thất bại, ông đưa vua Hàm Nghi rút lên rừng sâu để phát cờ khởi nghĩa. Khi phải sang Trung Quốc cầu viện và bị giam lỏng, ông uất hận tột cùng, ngày ngày vung gươm chém vào đá núi để trút giận, khiến người đời vừa xót xa vừa kính phục gọi ông là "Trảm Thạch Hầu" (Ông quan chém đá).